10 năm chung sống, chồng vẫn nắm tay tôi mỗi khi đi đường

Ngày 27/10/2015, 19:06

Tôi đã rất bực mình và lên kể chuyện với mấy chị em trên cơ quan, rằng không hiểu chồng tôi bị làm sao mà đã có tuổi rồi vẫn cứ thích nắm tay tôi kéo đi mọi nơi như vậy. Ở nước mình hình như chuyện này hơi hiếm, vậy nên đi trên đường mà để nhiều người nhìn vào, tôi cứ thấy bị làm sao.

- Sao anh đi đâu cũng nắm tay em thế? Chỉ làm bọn trẻ con nó cười cho!

Một lần, vì lỡ miệng, tôi đã thốt ra câu ấy lúc chồng cố nắm tay tôi để đi sang đường. Và lần ấy, tôi đã khiến anh giận mất một thời gian khá dài, chỉ vì tôi đã không để anh nắm tay tôi. Chồng tôi bảo:

- Tôi sợ mẹ nó mắt kém ngã ra đường rồi lại làm khổ tôi với con, nắm kéo đi cho nhanh khỏi rề rà, mệt lắm!

Tôi lại bảo:

- Em có mắt kém đâu, anh không thấy ai cũng nhìn mình chỉ trỏ à?

Chồng lúc này mới bực mình đáp:

- Vậy thôi nhé, mẹ nó từ nay đừng có mà động vào tôi nữa!

Rõ trẻ con chưa? Ai nghe xong có biết ông này có 1 mặt con rồi không? Người ta góp ý chân thành, chưa gì đã nóng tính như vậy. Tối mà mò vào giường ôm, tôi mới cấu cho!

Tôi đã rất bực mình và lên kể chuyện với mấy chị em trên cơ quan, rằng không hiểu chồng tôi bị làm sao mà đã có tuổi rồi vẫn cứ thích nắm tay tôi kéo đi mọi nơi như vậy. Ở nước mình hình như chuyện này hơi hiếm, vậy nên đi trên đường mà để nhiều người nhìn vào, tôi cứ thấy bị làm sao. Còn chưa kể mấy đứa cháu nhìn vào, cứ về quê có việc là chúng lại trêu tôi suốt. Dù mọi người biết chồng rất thương tôi, nhưng già rồi, bị trêu nhiều tôi xấu hổ lắm chứ!

10 năm chung sống, chồng vẫn nắm tay tôi mỗi khi đi đường-1

Sao anh đi đâu cũng nắm tay em thế? Chỉ làm bọn trẻ con nó cười cho! (Ảnh minh họa)

Vậy nhưng, các chị em nghe xong lại bảo tôi có phúc mà không biết hưởng. Rằng phải yêu lắm chồng tôi mới giữ được thói quen như vậy, chứ như các chị mong còn chẳng được. Có chị còn kể, từ lúc lấy chồng xong, cứ đi đâu chị phải bế theo con chạy theo chồng mệt đứt hơi, mỏi cũng không dám thả con xuống vì như thế lại càng đi chậm hơn. Có chị lại bảo, chồng chị từ lâu đã mất đi khái niệm nắm tay chị rồi. Ngẫm ra thấy cũng phải, vậy là tôi về làm hòa với chồng, bắt anh nằm ngủ cũng phải nắm tay tôi mới được. Đúng được ba hôm chồng hết chịu nổi, vì tôi cứ đặt lưng xuống ngủ là say, khiến anh đau tay không dám cựa quậy làm tôi tỉnh giấc. Tôi mặc kệ, tôi cứ thích nắm tay.

Thế rồi chẳng hiểu chồng nói gì với con tôi, năm nay cháu nó mới 8 tuổi, còn ngây thơi lắm. Cháu là con gái, lại có tính sợ ma, chỉ muốn bố sang ngủ cùng cho đỡ sợ. Nhiều lần tôi thấy không ổn, như thế con không tự lập được, bèn cấm tuyệt đối chồng đến tối không được sang phòng con ngủ. Một hôm, tôi nghe nó hỏi như thế này mới buồn cười:

- Mẹ ơi, bố bảo mẹ sợ bố sang ngủ với con nên hôm nào đi ngủ cũng nắm tay bố để bố không chạy mất phải không? Bố nhờ con bảo từ nay mẹ đừng thế nữa nhé, con không cần bố sang nữa đâu, không bố gãy tay mất.

Đấy, không hiểu nó có phải do tôi mang nặng đẻ đau không nữa, bố phỉnh gì cũng nghe. Tôi bèn xoa đầu con rồi bảo:

- Mẹ biết rồi, bảo với bố yên tâm đi!

Các chị em, liệu có ai "được" chồng nắm tay như tôi không? Thật sự không biết gia đình mọi người như thế nào, nhưng tôi vẫn mong rằng các chị em vẫn được người đàn ông là chồng mình thương yêu mình như thuở ban đầu son sắt. Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, chỉ cần có chồng ở bên, nắm chặt tay, thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. Các chị em nhỉ?...

Theo Mun (Một thế giới)
Xem thêm chủ đề: nam tay | nam tay nhau | chong nam tay vo | chong nam tay em | nam lay tay em | vo chong